Sự bất thường này đương nhiên không qua mắt được Wendy, người vẫn luôn âm thầm dõi theo John. Cô định mở miệng ngăn cản, muốn hắn dừng ngay hành động điên rồ đó lại.
Nhưng khi chạm phải ánh mắt kiên định không gì lay chuyển nổi của hắn, cô đành nuốt ngược nỗi bất an vào trong. Bàn tay cô siết chặt lấy khẩu Ma Đạo Thương, mạnh đến mức in hằn cả dấu ngón tay lên lớp Hợp kim siêu ma đạo vốn được mệnh danh là cứng nhất thế giới mà chính cô cũng chẳng hề hay biết.
Đôi mắt xanh biếc tràn ngập lo âu cứ thế dán chặt vào bóng lưng trước mặt – người mà từ lâu cô đã coi là mặt trời để mải miết đuổi theo. Trong lòng cô lúc này chỉ còn lại lời cầu nguyện thầm lặng dành cho hắn.
Wendy tự biết mình ngốc nghếch. Cô không có trí tuệ siêu phàm như Hawk để hiến kế chiến thuật cho đội trưởng, cũng chẳng sở hữu võ lực kinh người như Trung úy Lyra để giúp hắn san bằng mọi chướng ngại.




